Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 16 người, vào ngày Fri Oct 11, 2013 3:04 pm

Chuyện truyền thuyết (CII)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Chuyện truyền thuyết (CII)

Bài gửi  Online_N_E on Sat Aug 08, 2009 10:46 am

Chương II: Góc khuất của bóng đêm.

Phần 1: Hồi ức.

Tại ranh giới chiến trường Dark Force-Light Force, có một người mặc áo đen bước đi, anh không đi một mình như kẻ dạo chơi. Có những người đằng sau tay lăm lăm những lưỡi dao đang kề vào cổ và có thể lấy mạng anh bất cứ lúc nào. Kệ! Anh không cần quan tâm, anh chỉ nhìn về phía xa của chiến trường: Ở đó, cái cây xưa vẫn thế, vẫn ở đó... cái cây ưa thích mà anh vẫn khoái ngồi nghỉ ngơi. Nhưng giờ đây không còn gì ngoài việc đó là một kỷ niệm ... hồi ức đau buồn. Chết ư? Liệu cái chết có đưa ta đến nơi bầu trời từng xanh?


10 về năm trước....

Anh ngồi đấy... trên một chiến trường tĩnh lặng. Dưỡi chân anh là những xác chết ngổn ngang chỉ đợi tử thần đến mang theo linh hồn đi, nhưng cái bóng đen lạnh lẽo của anh khiến tử thần dường như kinh sợ không dám bén mảng, để những linh hồn phải đau khổ vất vưởng trong đêm... Anh ta soi khuôn mặt vào thanh gươm to bản cũ kĩ., rồi vội lấy tay che mặt đi, quấn kĩ bộ mặt chỉ để hở ra đôi mắt như mắt báo trong đêm. Một cơn gió thoảng đến từ nơi hư không... rồi bóng anh ta biến mất.
-Mày có vẻ lãng mạnh nhỉ - Giọng Blake nói với anh ta.
Anh ta không nói gì, chỉ khẽ gật đầu như một cách cho qua chuyện. Nhưng Blake vẫn bám theo đà ...
-Tại sao mày không truy sát những kẻ còn lại, tao thấy hôm nào mày cũng dừng ở con số 99. - Blake tò mò hỏi tiếp.- Tao nghĩ đó là số đẹp.
Ánh mắt sắc như dao của anh ta liếc nhìn về phía Blake. Nhưng có vẻ nó không tác dụng lắm... lần đầu tiên anh ta lên tiếng:
-Tao không muốn nói đến vấn đề này. Đừng hỏi nữa.
Giọng nói lạnh ngắt không chút tình cảm cũng không làm Blake bớt tò mò. Hắn ta vỗ vai anh rồi cười sang sảng:
-Đừng nói là mày đang gặp vấn đề tuổi dậy thì. Bị hôi chân hả. Thôi nào Takada, ai chẳng gặp phải vấn đề ấy. .
Từ phía Takada phát ra tiếng gì khe khẽ như là tiếng cười. Nhưng anh chỉ im lặng.... Blake là bạn thân nhất của anh nhưng cũng không biết nhiều hơn người khác là bao. Hắn từ đâu đến, khuôn mặt thế nào... họ chỉ biến tới anh với đúng 1 cái tên: Takada.
-Đứng im... chúng ta bị theo dõi. -Takada ra hiệu cho Blake...
-Hắn đã theo ta từ nãy rồi. Tao nghĩ hắn chẳng có gì nguy hiểm nên im lặng đó thôi. - Blake cười khoái trá. - Thôi nào Takada, mày không tán tỉnh con bé nào làm nó bám theo đấy chứ... Ái!
Blake xoa cái mũi bị sống kiếm của Takada đập vào.
-Bạo lực quá - Blake nhăn mặt.

Cái bóng bám theo họ từ nãy đến giờ bước ra... run rẩy nhưng kiên quyết. Ánh sáng leo lét nơi chiến trường làm lô ra nét mặt ngây thơ của nó....
-Một con bé sao - Dạo này mày đổ đốn thế cơ à Takada. - Blake ôm bụng không nén được cười.
-Im nào - Takada nghiến răng. Anh bước tới gần đứa bé.


Nó bé lắm... mới chỉ khoảng mười hai tuổi thôi, mắt nó dàn dụa không hiểu vì sợ hay vì tức giận, tay hắn cầm một cái cung tên to lớn quá khổ so với thân hình của nó. Nó cố sức giơ cung tên lên, cố hết sức, nhưng không tài nào giương được cung tên lên. Takada đứng yên đó nhìn nó hồi lâu, chỉ thấy nó vấp ngã xuống, rồi lại đứng lên tiếp, đôi mắt hoe đỏ mọng nước vẫn hướng về hai kẻ sát nhân kia. Rồi bất ngờ... cung giương thẳng và cô bé bắn một phát thẳng đến Takada, hắn giật mình ... mũi tên xuyên qua tay phải của hắn. Blake cũng giật mình, hắn rút thanh gươm dắt ở bên hông ra nhảy tới phía cô bé như thể nó có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
"Bộp!"
Mặt Blake lại va vào sống kiếm của Takada, anh lấy tay trái giơ kiếm lên cản đường Blake.
-Dis, mày làm gì thế Takada! - Blake nhăn nhó xoa cái mũi đã vẹo sang một bên.
-Mày khoái đánh trẻ con bao giờ thế. Với lại nó ngất rồi còn gì.
Blake nhìn về phía con bé, đúng là nó đã ngất thật. Có vẻ như nó quá hoảng sợ khi thấy máu bắn vào mặt. Nhưng quay lại chuyện này, tại sao một gã sát thủ máu lạnh như Takada lại quan tâm đến một con bé tí tẹo như thế.... chỉ có một giả thiết lóe lên trong đầu Blake:
-Bộ đấy là con rơi của mày à?
"Keng" Lần này thì Blake đã đỡ kịp lưới kiếm của Takada. Anh lườm sang Blake 1 cái sắc lẻm rồi bế con bé lên. Tay con bé vậy mà vẫn nắm chắc cây cung đáo để.
-Đi cùng tao, Blake. Tao cần mày giúp.
Blake cảm thấy Takada hơi quái lạ, nhưng cũng chẳng sao.
-Đi đâu? - Blake có vẻ đoán trước được
-Light Castle - Takada đáp gọn lỏn.
-Hợp ý tao đấy - Blake nhe răng cười. - Mày quên rút mũi tên ở trên tay kìa....
Takada nhìn sang bắp tay máu chảy ròng ròng. Mặt có vẻ định nói lên chữ "Ờ nhỉ" rồi lại dừng. Hắn buộc lại vết máu rồi vụt một tiếng. Cả hai tên biến mất trong đêm....


=============================================
avatar
Online_N_E

Tổng số bài gửi : 76
Points : 143
Join date : 02/08/2009
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết