Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 16 người, vào ngày Fri Oct 11, 2013 3:04 pm

Chuyện truyền thuyết (P6)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Chuyện truyền thuyết (P6)

Bài gửi  Online_N_E on Sat Aug 08, 2009 10:45 am

Bóng ảnh.

Illidan đang nghĩ về cái tên của mình... anh chưa bao giờ hết căm thù cái tên ấy nhưng khi nghe thấy nó, anh có một cảm giác hụt hẫng... Nó dễ dàng quá ư? Không.... đơn giản đó không phải là thứ anh muốn nghe.
-Anh có nghe tôi nói không? - Tyrande gọi lại một tiếng...
Illidan lại phụt máu mũi thêm lần nữa.... Tyrande nhìn có vẻ hơi lo lắng.
-Để tôi gọi Uther nhé?
-Không... không sao đâu... Tôi chỉ hơi.. căng ...thẳng tí thôi....
-Cũng phải, anh chưa gặp ai trong gia đình mình nhỉ... Anh Furion từng nói với tôi anh ấy có một người em với tôi đấy - Tyrande cười.
-Hắn... nói gì...?
-Anh ấy không nói gì, nhưng có lẽ anh ấy rất buồn. Tôi hiểu anh ấy. Anh không sao chứ?
Illidan cảm thấy tức giận sôi máu. Hắn căm tức kẻ hoàn hảo đã khiến hắn phải đẩy đi xa xứ, bị chối bỏ từ chính quê hương mình.
-Tyrande... tôi...
Chợt có tiếng động ở ngoài, Illidan chợt cảm thấy dòng máu trong người mình hơi sôi lên... không hẳn là hưng phấn cũng không khó chịu, nó như cảnh báo điều gì đó. Tiếng bước chân từ ngoài càng dồn dập thì Illidan càng có cảm giác gần với điều ấy... cho đến khi một người mở cửa ra...
-Illidan... Illidan Stormrage....
-Ngươi... liệu có phải là Fur....

Rồi một động thái bất ngờ... Furion dang rộng cánh tay đến ôm lấy Illidan.... cũng bất ngờ không kém Illidan đấm thẳng vào mặt Furion.
-Anh làm gì thế! - Tyrande hét lên. Cô đẩy Illidan ra khỏi Furion bằng một sức mạnh kì lạ... Illidan chưa lành hẳn vết thương, bị đẩy ngã ra về phía góc tướng... ánh mắt vẫn đầu vẻ phẫn nộ.
-Không sao, nếu cú đấm ấy có thể xóa đi được nỗi hận thù trong cậu ấy. Hãy cứ làm di.
-Nhưng anh...
Illidan lại nhảy xổ vào Furion một lần nữa... tay siết chặt cổ ông... Tyrande cố gắng cản Illidan, nhưng những sợi dây leo không biết từ đâu ra mọc len nhanh chóng và giữ chặt lấy cô. Illidan không hề để ý đến sự biến đối đó, anh chỉ muốn ngắm nhìn cảnh Furion trút hơi thở cuối cùng. Dòng máu loài quỷ đang chảy trong người Illidan đang thôi thúc hắn làm việc đó. Càng sớm càng tốt!
Furion khẽ mỉm cười....


================================================== ==
-Em cần nghỉ ngơi cho khỏe hẳn đi.. -Furion đưa tay võ về người em trai của mình.
Illidan lúc này mắt vẫn mở, nằm lờ đờ trên cái giường lằm bằng gỗ rừng FrostWinter. Anh không muốn làm gì, không muốn suy nghĩ và làm gì hết.
-Tôi mong thời gian sẽ hàn gắn vết thương của anh... - Tyrande giọng buồn bã. Tay cô nắm chặt lấy bàn tay của Furion... Cô cảm thấy shock vì chuyện vừa qua. Nó làm cho cô cảm thấy không tin tưởng vào Illidan thêm một chút nào nữa.
Furion vuốt lấy má của Tyrande âu yến... Illidan cảm thấy hơi khó chịu vì điều đó. Anh nhắm nghiền mắt lại...
-Tôi muốn ở một mình.

================================================== ==

Đêm buông xuống trong trạm dừng chân của họ, chỉ còn Illidan một mình trong đêm tôi. Anh không ngủ được... Anh không hiểu tại sao anh làm thế. Điều anh muốn làm duy nhất làm lúc ấy là giết chết Furion ... trả thù kẻ khiến cho anh cô độc nhưng nụ cười đó làm anh dừng lại. Nó dừng lại hoàn toàn khi cú đánh của Tyrande làm anh ngã lăn thêm một lần nữa. Rồi sự việc đó diễn ra... Tyrande nhìn Furion với ánh mắt mà anh thèm muốn.
-Ra đi... ta biết ngươi ở đó. - Illidan tự nói một mình trong màn đêm.
-Ngươi khá đấy, nhưng người sẽ mãi mãi là kẻ bị chối bỏ nếu như ngươi theo bọn chúng. - Một giọng nói quen thuộc từ trong bóng đêm sâu thẳm.
-Có lẽ là thế... Illidan thở dài... Ngươi đến đây làm gì?
-Ta đến đáng ra để giết người.
-Ra tay đi, đó là điều ngươi nên làm - Illidan đáp trả một cách uể oải.
-Ta tưởng ngươi muốn cô gái ấy? Đừng làm ta thất vọng Illidan..
Bóng đêm hiện ra từ bóng đêm khiến nỗi sợ thêm lan tràn. Một bộ mặt lạnh lùng với đôi mắt phát ra ánh chớp màu trắng nhìn thẳng vào tâm can Illidan.
-Chỉ cần có sức mạnh ngươi sẽ có tất cả... Illidan...
-Ta sẽ không làm theo ngươi - Illidan đã ngồi dậy... ánh mắt rực ánh lửa nhìn vào đôi mắt hình tia chớp của Blake.
Một khoảnh khắc kì lạ trong gian phòng... lần đầu tiên Blake cảm thấy một nỗi sợ hãi nhen nhúm trong lòng. Nỗi sợ hãi làm hắn hưng phấn.
-Ta tin tính cách ngươi không khác ta la mấy.
Blake cười khì. Có lẽ hắn đã thua Illidan một bước... Hắn vứt lại đó một mảnh giấy nhỏ trên bàn...
-Đọc nếu ngươi quan tâm...
Blake bỏ đi trong đêm tối, Illidan cũng không giữ hắn lại thêm... Anh chỉ ngồi trầm ngâm trong đêm, bên cạnh mảnh giấy sáng lên một cách kì lạ trong mắt hắn.


================================================== ==

Ta gửi lại điều gì nơi ấy? Ta đến từ đâu? Ta là kẻ bị chối bỏ?.... Illidan lại một lần nữa tỉnh dậy trong màn đêm... không suy nghĩ lầu...Trong căn phòng bị bỏ trống, chỉ lưu lại một dòng chữ được khắc sâu lên mặt bàn gỗ: Nếu đã đến thì sẽ có ngày gặp lại.
Mặt trăng hôm nay thật sáng, Illidan nhìn lên bầu trời đêm, lần đầu tiên anh ngắm mặt trăng, và một mặt trăng toàn vẹn trong đêm. Cảm giác chơi vơi giữa bầu trời trên đôi cánh quỷ làm anh cảm thấy tự do... Anh đã từng căm thù những người đã sinh ra anh vì họ đã chối bỏ anh, nhưng mặt khác giờ đây anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi rời bỏ họ, anh được mách bảo trong tim như vậy.
"Chỉ còn một điều luyến tiếc đằng sau"
Nhưng mặt trăng chợt sáng lên kì lạ... '
"Phải rồi... mặt trăng cũng như ta.... cô độc trên trời"
Bóng Illidan dần dần khuất trong bóng đêm.


Kết Thúc Chương I


Được sửa bởi Online_N_E ngày Sat Aug 08, 2009 10:46 am; sửa lần 1. (Reason for editing : Vit)
avatar
Online_N_E

Tổng số bài gửi : 76
Points : 143
Join date : 02/08/2009
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết